“Nhược Hi, Nhược Hi, cho tớ xem bài của cậu với, được không?”
Kỷ Nhược Hi còn đang thả hồn trên mây thì cô bạn cùng bàn Dư Thanh Nghiên đã không nhịn được mà ghé sang hỏi.
Đúng là không nhịn nổi thật. Dư Thanh Nghiên nhớ rất rõ, cuối học kỳ trước Kỷ Nhược Hi mới chỉ thi được có 101 điểm, còn thấp hơn cô hơn chục điểm. Ai ngờ... mới hai tháng không gặp mà bay vọt lên luôn thế này?
Vốn dĩ Dư Thanh Nghiên cũng khá thích cô bạn cùng bàn này. Kỷ Nhược Hi đúng là rất đẹp, nhưng không phải kiểu lòe loẹt chói mắt, ngày nào cũng chỉ chăm chăm thả thính người này, quyến rũ người kia như mấy kiểu hồ ly tinh.




